Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015

Những kỷ niệm của thời vụng dại
Ta đã gom nó lại
Rồi đốt thành bụi tro
Đem thả vào trong gió
Để nhờ gió cuốn bay
...
Và ta ơi
Ta nhận ra 1 điều rất thật
Có những lúc ta vô tình quên mất
"Có những điều đốt mãi chẳng thành tro"
Một ngày kia, chợt ngước mắt lên trời, bỗng thấy khóe mắt cay cay...hình như có hạt bụi vừa rơi vào thì phải? Có ai ngờ rằng, hạt bụi ấy chính là hạt bụi năm xưa ta từng đốt và nhờ gió cuốn vào không trung..để rồi nay quay về và làm khóe mắt ta cay. 
Có những điều đốt mãi chẳng thành tro.. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét