Tình cờ qua con phố ngày xưa
Đoạn đường ngắn như chuyện tình mình ngắn
Anh bây giờ chắc là đang vui lắm
Có nhớ chăng con phố vắng chân người?
Một thoáng buồn, rồi bất chợt mỉm cười
Em giờ cũng đã vui bên người khác
Con phố buồn vẫn nằm yên ngơ ngác
Nhớ hai người đã từng dạo bước qua.
Người quên mất rồi...
Chỉ còn phố xót xa...
Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015
Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015
Quá khứ - điều mà chỉ trở về trong từng lần hồi tưởng, hiện hữu trong từng giấc mơ đứt quãng. Chúng ta thường ao ước được một lần quay trở về quãng thời gian đã trải qua, có người muốn về chỉ để sửa chữa lỗi lầm của mình, có người muốn về chỉ để thay đổi một quyết định nào đó. Nhưng em, dù có quay lại vẫn sẽ yêu anh như ngày đầu tiên.
Thời gian là thứ liều thuốc giảm đau của tình yêu, tùy người, tùy chuyện mà có tác dụng nhanh hay chậm. Đối với em, thời gian càng dài thì tình cảm càng đẹp, dẫu rằng bây giờ hai chúng ta đã mang danh là “người yêu cũ”.
Những gì đã qua, em chỉ còn giữ lại chút tình trong veo như một sớm thức dậy có nắng, có gió lao xao. Mối tình đầu, mối tình của những điều chưa trọn vẹn nhưng đủ để chúng ta phải nhớ, phải giữ gìn, phải nâng niu.
Đi qua rồi cái thời thương nhớ vụng về một ai đó, đi qua rồi cái thời ngại ngùng yêu một nụ cười, em nhận ra rằng dù cho có quyết định lại vạn lần thì em vẫn sẽ đồng ý yêu anh, vẫn sẽ đồng ý nắm chặt một bàn tay ấm áp.
Người ta thường nói tình đầu là khó lâu bền, và chuyện của chúng mình cũng chóng vánh như một ngày trời bắt đầu bớt lạnh vậy. Chóng tàn mà lâu quên.
Kỷ niệm giữa em và anh không nhiều, chính vì thế mà em trân trọng từng đoạn ký ức của cả hai, trân trọng sự ra đi của anh như một nốt trầm trong một bản tình ca. Em đã quên mất lý do vì sao chúng ta lại rời xa nhau như thế, nhưng lại nhớ rất rõ ràng nụ cười của anh, câu nói của anh, món quà của anh… nhớ rất rõ ràng những điều tốt đẹp thuộc về anh.
Sau này, em sẽ còn gặp nhiều người khác nữa, sẽ lại có một happy ending trong một câu chuyện tình thật đẹp nhưng có lẽ mối tình đầu của nhiều năm về trước vẫn hiện hữu trong trái tim em. Không phải để đau khổ, không phải để nhớ anh, yêu anh, mà em muốn được để dành một đoạn đường của tuổi trẻ chênh vênh.
Tình yêu, thường chẳng có lý do. Trái tim cũng không muốn giải thích vì sao mình lại yêu một ai đó hết lòng, vì sao mình lại giữ lại một chút tình ngọt nhạt, vì sao chúng ta lại chẳng thể đến với nhau.
Hơn nhiều lần em nghĩ, nếu năm đó không yêu anh thì liệu rằng bây giờ em có hạnh phúc hơn không. Em không thể tự trả lời những nghi ngờ của bản thân, nhưng em hiểu, nếu không yêu anh thì tuổi trẻ của em sẽ mất đi một phần ký ức thật đẹp, một phần ký ức leng keng như tiếng chuông gió cuối mùa đông.
Mối tình đầu đã qua, nhưng em đi mãi, vẫn cứ thấy nó vẹn nguyên trong sâu thẳm trái tim mình....
Những kỷ niệm của thời vụng dại
Ta đã gom nó lại
Rồi đốt thành bụi tro
Đem thả vào trong gió
Để nhờ gió cuốn bay
...
Và ta ơi
Ta nhận ra 1 điều rất thật
Có những lúc ta vô tình quên mất
"Có những điều đốt mãi chẳng thành tro"
Một ngày kia, chợt ngước mắt lên trời, bỗng thấy khóe mắt cay cay...hình như có hạt bụi vừa rơi vào thì phải? Có ai ngờ rằng, hạt bụi ấy chính là hạt bụi năm xưa ta từng đốt và nhờ gió cuốn vào không trung..để rồi nay quay về và làm khóe mắt ta cay.
Có những điều đốt mãi chẳng thành tro..
Ta đã gom nó lại
Rồi đốt thành bụi tro
Đem thả vào trong gió
Để nhờ gió cuốn bay
...
Và ta ơi
Ta nhận ra 1 điều rất thật
Có những lúc ta vô tình quên mất
"Có những điều đốt mãi chẳng thành tro"
Một ngày kia, chợt ngước mắt lên trời, bỗng thấy khóe mắt cay cay...hình như có hạt bụi vừa rơi vào thì phải? Có ai ngờ rằng, hạt bụi ấy chính là hạt bụi năm xưa ta từng đốt và nhờ gió cuốn vào không trung..để rồi nay quay về và làm khóe mắt ta cay.
Có những điều đốt mãi chẳng thành tro..
Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015
CHIA TAY
anh bảo rằng mình kết thúc nhé em
câu nói nhẹ tênh nhưng sao lòng nặng trĩu
bao dấu yêu xưa chẳng còn ai muốn níu
tình bỗng thành buồn bởi thiếu niềm tin
lần gặp cuối 2 đứa chỉ lặng thinh
mắt chẳng nhìn nhau cũng chẳng nhìn chung hướng
đôi bàn tay rời bỗng trở nên níu vướng
lạnh buốt đến đau lòng vì thiếu hơi ấm bàn tay
em cuối đầu lau giọt lệ cay
anh ngoảnh mặt giấu nỗi buồn trong mắt
kỷ niệm xưa bỗng ùa về quay quắt
nghe trong tim đau thắt những nghẹn ngào
hai đứa chia tay chẳng nói một lời nào
cứ thế bước đi và dẫn xa xa mãi
chỉ kỷ niệm yêu là vẫn còn ở lại
để rồi mỗi ngày cháy mãi những xót xa...
*** Có những cuộc chia tay trong im lặng nhưng để lại tiếng lòng mãi không yên****
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


